Bài đăng

Chữ hiếu trong đạo Phật - Thích Liên Phương

Hình ảnh
Diễn giả: Hòa thượng Thích Liên Phương
Kính mời quý vị xem Video Buổi pháp thoại với đề tài "CHỮ HIẾU TRONG ĐẠO PHẬT" tại Chùa Phật học Xá Lợi tháng 7-2014
Diễn giả: Hòa thượng Thích Liên Phương
Đơn vị tổ chức: Trung tâm Nghiên cứu Phật giáo Việt Nam - Ban Phật học Chùa Xá Lợi.

Kiến tánh

Kiến tánh không phải là một chuyện xa vời, không phải là một lý thuyết suông. Vì trong đời sống không có một phút giây nào mà bạn không có nó.  Như sau một giấc ngủ ngon, vừa thức dậy, bạn đã chạm với nó rồi. Vừa mở mắt, bạn đã có nó ngay… khi mắt chạm sự vật, giây phút đầu tiên trong ngày bạn đã có nó. Mắt bạn và sự vật đều vô tư, như khi nhìn một đoá hoa, hoa và bạn đều thong dong, tự tại như nhau. Tuy nhiên, cái vô tư lập tức biến mất ngay khi một ý niệm hay phân biệt khởi lên nơi bạn và cái thong dong tự tại cũng liền chấm dứt.


Có những lúc ta nghe tiếng động, tiếng chim hay tiếng người nói như một dòng trôi chảy của thanh âm ngang qua tai, nếu ta không có ý nghĩ gì đến nó thì trần cảnh và và các căn không có gì trở ngại lẫn nhau. Một khi bạn trào lên cảm nghĩ, phân tích và nhận định thì nó liền mất. Khi ta vung tay lên rồi hạ xuống theo bước chân mà không có dụng ý, cánh ta qua những động tác kia đã thoát ngoài những ý nghĩ dục vọng, nó luôn liền lạc trôi chảy trong cái vô tâm hồ…
TÂM
Tâm là nơi chứa đựng, nơi sinh khởi, đồng thời cũng là nơi bám víu, dính chấp. Sở dĩ bạn không bật sáng được tâm mình một cách rõ rệt vì bạn đã bám chặt một cái gì đó, bạn đang ghì giữ một cái gì đó. Khi bạn đã bám chặt vào một cái gì đó, chẳng hạn như một tư tưởng, một công việc, một bổn phận, một ý thức trách nhiệm…. Những điều bám vào, dính vào nó đã đồng hoá tâm bạn với thứ đó rồi. Tâm không và tâm có vấn đề khác nhau rất xa. Bạn có vấn đề gì trong tâm, vấn đề đó là bạn. Giả dụ bạn muốn đi gặp người yêu, thì hình dáng người yêu đó đã thành bạn rồi. Khi bạn tha thiết tưởng nhớ đến người yêu, thì bạn đã vẽ lên một bức chân dung người yêu trong tâm bạn. Không phải chỉ bạn đánh mất tâm thật của mình, mà bạn cũng đánh mất cả người yêu của bạn nữa. Bạn chỉ đánh lừa bạn về người bạn đã yêu, vì bạn không thấy được người thật mà chỉ thấy cái bóng trong tâm mình mà thôi.
Bạn đã đồng hoá, vật hoá mình cùng thiên hình vạn trạng thì bạn đâu còn khoảng không nào dành cho mình. Chúng ta luôn t…
TÌNH MUÔN THUỞ

Giữa đêm dài mông lung, xa xăm mờ mịt, người tình cùng ta chưa từng cách trở. Tình đã đưa ta qua ngàn muôn khắp xứ, vạn nẻo đường trần. Trong cơn mưa miên man, tình cùng ta vui đùa theo từng cơn thác lũ. Sự quyến rũ từ thuở ban sơ con nước không bờ đã nhuộm thuần trong ta và linh hồn đã biến thành vị mặn. Không ai còn có thể vớt từng bụm nước giữa bể sâu mà chỉ rõ ra được từng chất nước của những nguồn sơ khởi.
Niềm vui nào đã qua, khi sầu còn đọng lại hương sắc kéo dài đến bao giờ, ánh mắt đã nhận lầm màu hồng buổi sáng. Từng từng hoá dạng và vô ngôn như những điệu tài tử vừa vụt qua trên cánh sóng màn bạc. Tuy nhiên, người tình vẫn lấp lánh như ánh sáng giữa hồ xuân. Người đưa đôi mắt thăm thẳm xanh lơ như màu trời bích ngọc nhìn ta mà vỗ về phủ dụ, người không nói tiếng thứ tha, người không gọi hoàng hôn vào giờ ngọ. Trong tự điển của người không có chữ tội lỗi và vô minh. Cho đến lúc thâm cung vừa mở cửa, đôi cánh cửa của thời gian vụt thoát. Khái niệm duy nhất như kh…
HIỂU MỘT LẦN – LÀ HIỂU TẬN PHÙ SINH

Hình đi lại đâu gọi là lẽ sống Lời nói năng đâu phải cuộc sinh tồn Cảnh trời chiều lặng tĩnh giữa hoàng hôn Ngày rạng rỡ quan huy từng chói lọi.

Tình bỏ ngỏ trúc đào xuân với hạ Buổi thu tàn đông lại thấy nao nao Nhìn biển xa tiếng sóng vỗ dạt dào Xin cất mũ tiễn đưa nhau lần cuối.

Thôi em nhé hoa ngàn sương gió núi Nhớ cho rằng ta mở ngỏ mười phương Cuộc chơi xa rồi về tận cuối đường Ta vẫn bước bên em ngày giáp mặt

Dù chẳng biết tên em tôi vẫn nhắc Hiểu một lần là hiểu tận phù sinh Cõi muôn hoa ngần ngại chút hữu tình
TÌNH THƯƠNG LÀ KHÔNG GIAN

Biển tràn ngập tình thương em đó Ta gọi về gió lạnh buốt non cao Từ độ ấy máu ta ngùn ngụt chảy Ngập thiên hà trôi dạt cả trăng sao.
Em dệt khoảng không gian thành chiếc áo Ta choàng vào ấm lại cả đêm đông Trăng đã lên chiếu rọi vạn cánh đồng Ta nghe rõ tiếng lòng cày đất vỡ.
Mảnh đất ấy bao ngày hoa dại nở Rồi tạ tàn đêm lạnh với cô liêu Ta nằm trong hang kín vạn tín điều Ai đã gọi hồn ta trong giấc mộng?
Có phải em trong một chiều gió lộng Mây ngập tràn trắng xoá cả trùng dương Có phải em làm sáo dìu dặt thương Ru ta ngủ trong độ hè oi bức.
Rồi mùa thu lại hiện về nô nức Ta rùng mình rơi rụng cả vầng khô Tiếng rít thu vang vọng cả sông hồ Ta ngây ngất ôm choàng em mộng tỉnh
Ta ngây ngất phút giây đời tột đỉnh Chảy tan thành hơi nước giữa hư vô Giọt sương thương tí tách nhỏ quanh mồ Làm sực tỉnh những oan hồn lịm chết
Đã một lần trên con đường nhỏ hẹp Em bận lòng trĩu nặng cả đôi vai Giờ nắng lên rộng mở cửa hình hài Em lại thấy sao trăng trời rực sáng.